
Giữa trưa nắng chang chang, pháp trường lặng yên ngột ngạt. Quan phủ hạ lệnh “Trảm!”. Bỗng tên tử tù phá lên cười hihi haha…
Ngạc nhiên, quan hỏi: “Tại sao ngươi còn cười được?”
Tên tử tù từ tốn trả lời: “Quả nhiên các cụ nói cấm có sai. Cứ cười một lần là tuổi thọ tăng thêm 10 giây!”
Chúng ta có nên quý 10 giây ấy không hay chúng ta đang có thừa? Cái kẻ viết mấy dòng này và cả bạn đang đọc nữa, chưa chắc nghĩ đến 10 giây tuổi thọ. Nhưng biết đâu đấy, tại sao không?
Bạn đã từng lỡ hẹn 10 giây mà đối tác đi mất chưa? Lỡ hẹn không tốt tẹo nào, nhưng thôi mình không phải nhà giáo dục công dân, hãy nói chuyện tiếp theo. Có lẽ một số trong chúng ta biết bài hát “vui nhộn” của ban nhạc Michael Learns To Rock tên là “25 minutes” nhỉ?
Đại để là chàng trai yêu một cô nhưng anh chàng bận việc phải bôn ba đây đó hơi lâu. Cô gái ở nhà bực quá bèn cưới phăng một anh khác nhưng vẫn hé lộ ngày giờ cho chàng. Chàng trở về, đi tìm khắp nơi khắp chốn và cuối cùng thấy cô đang ở nhà thờ trang trọng. Rủi thay, người ta đã buột miệng nói “Tôi đồng ý” 25 phút trước đó rồi.
Có đau lòng không? Chúng ta mà cứ nghĩ thế thì nhầm nặng. Thực ra chàng đã chờ cho 25 phút kia trôi qua, 25 phút đủ để lời đã tuyên, nhẫn đã trao, người đã hôn, nhạc đã cử lên và mọi người đã vây quanh chúc mừng.
Chàng đã giả bộ đôn đáo tìm từ kho bãi, nhà xưởng, siêu thị, chợ ướt, bờ hồ, bến tàu trên cao… rồi mới từ từ đến chỗ nhà thờ. Cười thầm ấy chứ. Nhưng cười thầm không làm tăng tuổi thọ lên 10 giây. Vấn đề ở chỗ khác.
Vấn đề là cả đời. Người có lỗi lầm mấy cũng đáng được hưởng hạnh phúc và vui vẻ. Nếu quá chú tâm vào sự đau khổ, thiệt thòi, thất bại của mình thì cuộc sống rút ngắn hàng năm, hàng tháng chứ không phải chỉ 25 phút hay 10 giây.
Quá ngắn để (làm bộ) nghiêm trọng, dù trong túi bạn đang không có một xu, bị ruồng rẫy, bị ném đá hay bị trói cứng trên đoạn đầu đài.
*
