Press ESC to close

KẺ GIẾT CHẾT ƯỚC MƠ

Gần tết, nhân lúc trà dư tửu hậu mình ngồi tâm sự với anh bạn. Anh độc thân, không con cái, thuê nhà sống nay đây mai đó và rất yêu đời.

Được mấy chén, mình mới ủ rũ hỏi: sao anh lúc nào cũng có tinh thần thế? Còn mấy đứa như bọn em, trầm lắng, chơi vơi, đến phây cũng chẳng dám chém một câu…

Dốc cạn cái chén vào miệng, anh cười khà khà: Từ dậy thì đến trưởng thành thì thằng nào chả mơ mộng về một “căn nhà và những đứa trẻ”, đúng hử? Nó phổ biến, thiết thực và sâu đậm ở trong vô thức, có khi là cái lớn nhất không biết chừng…

Vâng, quan trọng với biết bao người anh ạ, nhưng thế có gì sai?

Tao có bảo là sai đâu?

Chính nó thúc đẩy cho chúng mày học hành, làm việc, xây nhà, tậu xe, tán nhau, cưới xin rồi sinh con đẻ cái, đúng không? Không có nó, chúng mày chẳng có lý do gì để sống, chẳng có mong muốn phấn đấu. Thế mà chúng mày lại đem nó ra xử tử.

Sao lại thế ạ? – Mắt tròn mắt dẹt, tôi hỏi.

Chứ còn gì, mày nhìn lại bản thân xem, khi mày có nhà ở đàng hoàng, có vợ có con yên ấm, thì lúc đó giấc mơ đã thành hiện thực, mày cần gì mơ nữa? Đột nhiên, mày mất cái động lực mạnh mẽ của thời tuổi trẻ, bỗng dưng mày trở nên bơ vơ, không phương hướng, không chỗ bám víu cho tâm hồn. Nhìn xem, kẻ giết chết ước mơ không ai khác chính là sự THÀNH CÔNG của mày!

Ôi anh ơi, thảo nào bọn em hay gặp khủng hoảng quá. Mà thành công lại có hại thế ạ?

Thì đấy, giấc mơ lụi tàn thì chúng mày buộc phải lao vào những trò vô bổ, nghiện ngập các thú vui này nọ để tìm quên, nếu tử tế thì cũng lại đâm đầu nghiên cứu, làm lụng… cho đến hết đời. Thế là xong. Như tao đây này, nhà cửa không có, vợ con zero tròn trĩnh, tao chưa bao giờ thành công… nên cái đích của tao vẫn còn và lúc nào tao cũng hừng hực khí thế. Tao mới là người không ngừng theo đuổi ước mơ!

Hu hu… Sao mà đúng thế cơ chứ. Giờ phải làm sao anh? Căn nhà và những đứa trẻ đã thành hiện thực rồi, cần làm gì nữa để sống phấn chấn như anh ạ? Chẳng lẽ mình bỏ hết để làm lại từ đầu?

Đăm chiêu một lúc anh nói: Ờ… thì… theo tao thì… Nếu còn trẻ chưa có gì thì hãy tự hủy hợp đồng mua nhà và chạy thoát khỏi nhà thờ vào phút 89. Còn đã có 1 căn nhà và 2 đứa trẻ rồi, thì… nâng cấp ước mơ lên, thành “2 căn nhà và 4 đứa con nuôi”.

Ôi chí lý anh! Nào mình 1-2-3 dzô!