

Nhiều khi biểu hiện bên ngoài của một người không nói lên cái tiềm ẩn bên trong nếu phân tích đến các yếu tố như tâm trạng, năng lượng, suy nghĩ, hành vi…
Bất lực? Vô vọng? Chán nản? Giận dữ? Khó chịu? Vô tích sự? Mất ngủ? Sụt cân? Mỏi mệt? Thiếu tập trung?… Đấy là các dấu hiệu sơ đẳng của trầm cảm.
Có rất nhiều cách vượt qua và cải thiện tình hình. Trong số đó, cách tự nhiên và đơn giản chính là: viết nhật ký.
Chả lẽ hết rồi cái thời quyển số bìa da và cây bút mực? Thôi thì có blog, có facebook đây, chỉ cần 15 phút một ngày chẳng hạn, một tút ngắn về điều gì đó chẳng hạn, sẽ có tác dụng nâng cao lòng tự tôn, yêu quý bản thân hơn.
Thật không?
Đầu tiên, việc ghi lại một sự kiện nho nhỏ, một kinh nghiệm vừa trải qua, một cảm xúc vừa gặp… chính là lần thứ hai chúng ta xử lý chúng. Lần thứ nhất luôn là quá khứ rồi, lần thứ hai là trên giấy, trên những hàng chữ này. Não bộ thêm một lần nhìn nhận cùng một đối tượng, hoặc sẽ tường minh hơn, hoặc sẽ cho một góc nhìn khác. Ta sẽ hiểu bản thân hơn.
Tuy thế chúng (những gì bạn ghi chép lại) cũng có thể trở nên mù mờ, rối loạn. Nhưng không sao, vì một khi đã nằm trên mặt chữ thì chúng vẫn có thể tiếp tục được xử lý, và có thể được những người khác soi rọi với tư duy của họ, nếu bạn chia sẻ.
Khi kinh nghiệm ấy là một điều khiến ta xì trét thì việc kể lại nó tự nhiên làm giảm mức độ khó chịu của nó đi, giống như áo bẩn đã được xả nước một lần, tuy có thể chưa sạch nhưng đỡ bẩn hơn.
Hơn nữa, khi dám viết ra, dám chia sẻ với mọi người hoặc chỉ với một nhóm người, thậm chí chỉ với một người khác thôi cũng chứng tỏ ta đã tự tin ở một mức độ nào đó. Ta không còn ngại ngùng khi ai đó nghĩ gì, đánh giá gì về bản thân nữa. Mà những người có sự tự tin tăng dần thì trầm cảm sẽ giảm dần. Đúng không nhỉ?
Mình viết theo một giả định là ai cũng sẽ trầm cảm ở mức độ từ nhỏ (tí ti) đến to (bừ bự). Giả định sai thì bài viết chỉ có ý nghĩa nhằm… tăng sự tự tin mà thôi. Nhưng viết cái tút này mất ít nhất 25 phút chứ không phải 15.
